\
"những khi đau buồn em ngồi yên bên sông nước xanh
là anh trôi vào trong em bình yên nhé...
là biển sớm, là binh minh, là trăng muộn, là ngồi cùng nhau...
hôm nay, quyên thử một màu mới cho bức tranh của mình. đó là một màu pha khác với thường ngày, không phải màu vàng tươi sáng như mọi khi, mà là màu vàng phai, màu xám nhẹ nhàng. quyên muốn thử, muốn thử một điều gì đó mới mẻ. nhưng mà màu pha còn hơi tối, và tranh trông hơi buồn. mà lẽ ra ban đầu quyên nghĩ sẽ vẽ một bức biển bình minh lấp lánh trong nắng sớm, nơi mặt trời nhẹ nhàng bừng sáng, soi rọi tất cả những gì nó chạm vào.
nhưng rồi, như một sự bất ngờ của cảm xúc, bức tranh lại mang đến một không gian khác, tĩnh lặng hơn. màu sắc không phải là nắng, không phải là ánh sáng chói chang, mà là sự lặng lẽ của thời gian ...mình đã cảm nhận như thế khi nhìn vào bức tranh này.
khi vẽ, không phải lúc nào bức tranh cũng phải hoàn hảo, không phải lúc nào biển cũng phải sáng lấp lánh, mà chính từ những sự không hoàn chỉnh, những vệt màu buồn, lại khiến trái tim trở nên gần gũi hơn với chính mình.
vậy là, trong cái không gian ấy, dù bức tranh không như dự định ban đầu, nhưng nó lại phản ánh một phần rất thật trong tâm hồn. cũng như biển, lúc sáng lấp lánh, lúc đượm buồn, nhưng tất cả đều là biển, tất cả đều là một phần của bình minh, của biển sớm, của trăng muộn, của khoảnh khắc ngồi cùng nhau.
\
cô bé nhắn cho mình, muốn vẽ thêm một tấm lịch lẻ như tấm lịch trong cuốn sổ của mình, về kỷ niệm ngày đầu tiên họ gặp được nhau. một bức tranh nhỏ nhưng lại khiến mình ngẫm nghĩ thật lâu.
mình đã từng như cô bé ấy. một tình yêu tuổi đôi mươi - ngây thơ, mộng mơ và tin rằng chỉ cần yêu hết lòng là đủ. cô bé vô tư lưu giữ góc nhìn từ nơi ấy ra ngọn núi bạt ngàn, nơi những lần họ trò chuyện cùng nhau.
và câu chuyện tình yêu là những chuyến đi dài, như cái cách đơn tranh đi đến thủ đức, rồi lại chuyển nối qua hàn. chúng ta sẽ cứ đi và gặp gỡ, cho đến khi tìm thấy một bến đỗ cuối cùng.
mình vẽ, và vẽ cả những xúc cảm mà mình cũng đã từng có. một đơn tranh đặc biệt, không chỉ vì tình yêu của cô bé dành cho người yêu mình, mà còn vì mình thấy mình đâu đó...
đơn tranh này là của một bạn fan gửi tặng cho một cầu thủ. ban đầu, mình cũng không nghĩ gì. nhưng rồi, khi cô bé chia sẻ với mình rằng cô ấy cũng không được trực tiếp cầm bức tranh, mình mới nhận ra rằng, có những tình cảm thật lạ, thật khó tả, nhưng cũng vô cùng đáng quý.
trong cuộc sống, đôi khi, không cần phải gần gũi hay thể hiện ra ngoài một cách rõ ràng. tình cảm ấy vẫn rất chân thành, dù cho không thể chạm tới, dù không cần phải được nói ra...
📷 sapa, vietnam.
em ước những chuyến đi của mình có anh đồng hành. muốn kể anh nghe nhiều thứ, cùng nhìn lên bầu trời xanh thẳm, dù là ở một vùng biển rộng lớn hay một bìa rừng mênh mông. chỉ cần thế thôi, có lẽ cũng sẽ đủ để em thấy lòng bình yên rất nhiều.
em nhớ những ngày trước, những chuyến đi khi còn có người bên cạnh. khi ấy, chẳng mấy ai quan tâm trong túi còn bao nhiêu tiền, miễn là có thể băng qua những con đường xa lạ, cười nói và gom nhặt từng niềm vui nhỏ bé. nhưng thời gian đi qua, ai cũng có những ngã rẽ riêng, và em dần quen với việc một mình trên hành trình của chính mình.
hôm trước, em đón be đi. anh tài xế, chẳng biết bao nhiêu tuổi, bỗng dưng khuyên em lấy chồng. "thanh xuân con gái ngắn lắm". em im lặng, chẳng biết nói gì, nên em dạ. có những kế hoạch, những con đường mà em vạch sẵn cho riêng mình, nhưng đâu phải ai cũng cần hiểu.
chiều nay, con bạn đại học khoe đứa trong khoa vừa mua được mảnh đất. hai đứa cưới nhau từ lúc mới ra trường, giờ con đã sắp vào lớp một. em chẳng còn follow ai trên mạng xã hội từ lâu, nên cũng chẳng biết tin tức của ai nữa. đôi khi nghĩ lại, những người từng rất thân, giờ như đang sống trong một thế giới khác, mà em không còn chạm tới được.
dạo này, em bận với những bức tranh dành cho người khác. em vẽ theo những câu chuyện mà họ kể, những xúc cảm mà họ gửi gắm. và đôi khi, em cũng tình cờ lắng nghe những tâm sự ngổn ngang: "tớ xin lỗi vì đã kể với cậu, trong tớ thật hỗn độn." nhưng thật ra, em biết, ai cũng có những hỗn độn riêng.
những chuyến đi rồi vẫn tiếp tục. em vẫn đi, vẫn ngắm bầu trời, dù có ai đồng hành hay không. và em vẫn tin, dù một mình hay cùng ai đó, bầu trời kia vẫn sẽ luôn rộng lớn, chờ em ngước nhìn.