trăng muộn

 





\

"những khi đau buồn em ngồi yên bên sông nước xanh
là anh trôi vào trong em bình yên nhé...


là biển sớm, là binh minh, là trăng muộn, là ngồi cùng nhau...

hôm nay, quyên thử một màu mới cho bức tranh của mình. đó là một màu pha khác với thường ngày, không phải màu vàng tươi sáng như mọi khi, mà là màu vàng phai, màu xám nhẹ nhàng. quyên muốn thử, muốn thử một điều gì đó mới mẻ. nhưng mà màu pha còn hơi tối, và tranh trông hơi buồn. mà lẽ ra ban đầu quyên nghĩ sẽ vẽ một bức biển bình minh lấp lánh trong nắng sớm, nơi mặt trời nhẹ nhàng bừng sáng, soi rọi tất cả những gì nó chạm vào. 

nhưng rồi, như một sự bất ngờ của cảm xúc, bức tranh lại mang đến một không gian khác, tĩnh lặng hơn. màu sắc không phải là nắng, không phải là ánh sáng chói chang, mà là sự lặng lẽ của thời gian ...mình đã cảm nhận như thế khi nhìn vào bức tranh này.

khi vẽ, không phải lúc nào bức tranh cũng phải hoàn hảo, không phải lúc nào biển cũng phải sáng lấp lánh, mà chính từ những sự không hoàn chỉnh, những vệt màu buồn, lại khiến trái tim trở nên gần gũi hơn với chính mình.

vậy là, trong cái không gian ấy, dù bức tranh không như dự định ban đầu, nhưng nó lại phản ánh một phần rất thật trong tâm hồn. cũng như biển, lúc sáng lấp lánh, lúc đượm buồn, nhưng tất cả đều là biển, tất cả đều là một phần của bình minh, của biển sớm, của trăng muộn, của khoảnh khắc ngồi cùng nhau.

0 Comentarios