không còn một mình

 





📷 sapa, vietnam.


em ước những chuyến đi của mình có anh đồng hành. muốn kể anh nghe nhiều thứ, cùng nhìn lên bầu trời xanh thẳm, dù là ở một vùng biển rộng lớn hay một bìa rừng mênh mông. chỉ cần thế thôi, có lẽ cũng sẽ đủ để em thấy lòng bình yên rất nhiều.

em nhớ những ngày trước, những chuyến đi khi còn có người bên cạnh. khi ấy, chẳng mấy ai quan tâm trong túi còn bao nhiêu tiền, miễn là có thể băng qua những con đường xa lạ, cười nói và gom nhặt từng niềm vui nhỏ bé. nhưng thời gian đi qua, ai cũng có những ngã rẽ riêng, và em dần quen với việc một mình trên hành trình của chính mình.

hôm trước, em đón be đi. anh tài xế, chẳng biết bao nhiêu tuổi, bỗng dưng khuyên em lấy chồng. "thanh xuân con gái ngắn lắm". em im lặng, chẳng biết nói gì, nên em dạ. có những kế hoạch, những con đường mà em vạch sẵn cho riêng mình, nhưng đâu phải ai cũng cần hiểu.

chiều nay, con bạn đại học khoe đứa trong khoa vừa mua được mảnh đất. hai đứa cưới nhau từ lúc mới ra trường, giờ con đã sắp vào lớp một. em chẳng còn follow ai trên mạng xã hội từ lâu, nên cũng chẳng biết tin tức của ai nữa. đôi khi nghĩ lại, những người từng rất thân, giờ như đang sống trong một thế giới khác, mà em không còn chạm tới được.

dạo này, em bận với những bức tranh dành cho người khác. em vẽ theo những câu chuyện mà họ kể, những xúc cảm mà họ gửi gắm. và đôi khi, em cũng tình cờ lắng nghe những tâm sự ngổn ngang: "tớ xin lỗi vì đã kể với cậu, trong tớ thật hỗn độn." nhưng thật ra, em biết, ai cũng có những hỗn độn riêng.

những chuyến đi rồi vẫn tiếp tục. em vẫn đi, vẫn ngắm bầu trời, dù có ai đồng hành hay không. và em vẫn tin, dù một mình hay cùng ai đó, bầu trời kia vẫn sẽ luôn rộng lớn, chờ em ngước nhìn.

0 Comentarios