hôm qua ghé thăm T, đứa bạn thời đại học, giờ nó là chủ một spa chăm sóc da, bên dưới thì mở hiệu thuốc về da liễu. sau bao năm, nó vẫn vậy, chỉ có câu chuyện đã khác.
chúng mình ngồi kể nhau nghe về những ngày tháng cũ, về thời đi thực tập ở trà vinh nắng cháy, về những buổi trưa lười biếng cúp tiết. T nhắc đến mối tình đầu năm ấy, câu chuyện mà mình từng chứng kiến nó đau khổ suốt một thời gian dài. nhưng giờ đây, trước mắt mình là một cô gái khác: hoàn toàn bình thản và xinh đẹp hơn bao giờ hết.
nó bảo: "tao công nhận, từ ngày bước ra khỏi nhân văn, tao thay đổi nhiều lắm, dễ tính hơn nhiều." rồi nó hỏi sao mình biến mất khỏi mạng xã hội, chỉ lâu lâu mới trả lời tin nhắn. thật ra, mình cũng chẳng có lý do cụ thể nào cả, chỉ là thích sống ẩn dật vậy.
T kể ngày xưa khi yêu, nó từng nói với người ấy về ước mơ mở một spa riêng, về những tòa nhà cao tầng mà nó muốn có một góc nhỏ của mình trong đó. nhưng câu trả lời nhận lại là một câu cười cợt: "tiền ăn còn không có mà mơ với mộng..." cuối cùng, sau bao lần dồn nén, nó cũng chẳng nhớ rõ lý do chia tay là gì nữa. chỉ biết, bây giờ, nó đang sống một cuộc sống mà trước đây nó từng mong ước, bên một người mới phù hợp hơn.
câu chuyện của T làm mình nhớ đến middle.em – cái nickname mà K tự đặt cho mình. mình từng dặn K rằng nếu có ai hỏi, đừng giải thích ý nghĩa của nó, nghe buồn cười lắm. còn nickname của mình là little.em, cái tên K gọi mình, nghe vừa nhỏ bé vừa thân thương.
mình biết K chưa lâu, cũng chỉ gặp được một hai lần ở văn phòng. vậy mà K luôn cho mình một cảm giác rất lạ: một sự thoải mái vô hình, một sự chân thành không màu mè. quan điểm của K về công việc rất rõ ràng, và mình tin các anh chị ở văn phòng cũng tự hào về người sếp của họ.
mình từng chứng kiến một lần khách hàng gây khó dễ, K quyết định đền hợp đồng chỉ để giữ lại sự tôn trọng cho nhân viên, không hề than phiền hay tỏ ra mệt mỏi. cách K hành xử luôn nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ lời nói nào.
à, mình nhớ ngày hôm qua, khi trao đổi thêm về trang web phiên bản tiếng việt với Y. công ty Y làm về giải pháp nông nghiệp ở Israel và làm việc với nhiều khách hàng quốc tế. năm 2025, Y sẽ tiến vào thị trường việt nam, và thật may mắn khi mình cùng team có cơ hội đồng hành với ông ấy.
nghĩ lại khoảng thời gian tháng 10 năm ngoái, cả tuần liền mình cứ ngồi miệt mài đến đêm để hoàn thiện bản kế hoạch, chỉnh sửa từng chi tiết, nhờ cả chị N và K góp ý để hoàn thiện hơn. nhưng trên hết, mình tin rằng Y chọn mình và team không chỉ vì những bản kế hoạch chỉn chu, mà vì sự nghiêm túc và nhiệt huyết chúng mình đặt vào đó.
Y nói là đợi một buổi cà phê cùng mình tại vietnam trong năm nay. mình rất mong đợi, không chỉ vì công việc gặp mặt trực tiếp, mà còn vì những cuộc trò chuyện với những con người xa lạ nhưng cùng chung một niềm đam mê về nông nghiệp, cây trồng, về hoa cỏ.
hôm trước, Y gửi mình một video quay nhà kính trồng thật nhiều hoa của khách hàng. mình thấy ánh nắng, thấy những mầm non đã vươn lên và bắt đầu nở hoa ...và mình còn thấy cả ước mơ của mình, khoảnh khắc đó, mình thực sự xúc động. mình chỉ nói với Y rằng đó là "ước mơ" của mình, dù biết chắc ông ấy không hiểu hết ý nghĩa của hai chữ ấy.
nhưng một ngày nào đó, cũng như T, mình tin những cánh đồng hoa và cả những ước mơ của mình sẽ thành hiện thực. như T cũng đã làm được, và mình cũng sẽ thế.
0 Comentarios