\
nếu có ai hỏi ước gì, chắc mình vẫn ước được ngồi trên đồi cao, nhìn xuống thành phố lấp lánh trong làn sương đêm. ước được hơi lạnh bủa vây, buốt đến tê dại. ước có một bàn tay ấm siết chặt lấy tay mình.
với mình đó không phải là trốn chạy thực tại gì đâu. thú thật mình không mạnh mẽ và bản lĩnh, mình hay lo lắng và nghĩ nhiều. nên có những lúc bị quá tải, mình thích một bước lùi lại để thêm một chút dũng khí trên con đường dài.
0 Comentarios